Editor's Pick

Vũ Văn Thanh: Chỉ bên mẹ là mùa xuân thôi!

(Cầu thủ) – “Bố mất rồi, giờ chỉ còn mẹ nữa thôi. Tết đi đâu cũng về bên mẹ thôi”…

Một ngày cuối năm tôi gọi cho Vũ Văn Thanh để hỏi thăm chuyện Tết nhất đang đến gần. Thanh vẫn thế! Cái giọng anh vẫn thanh thảnh, pha chút hài hài nhưng lắng trong là tình cảm khiến người nghe dễ bị cuốn vào câu chuyện. Và điều tôi cảm nhận ở Thanh, từ ngày xưa đến giờ, anh chưa bao giờ tự nhận mình là ngôi sao, chưa bao giờ trịch thượng mà ăn nói lễ phép, biết trước, biết sau.

Năm 2020 đi qua với Vũ Văn Thanh với những ký ức buồn và những nỗi đau. Tết Tân Sửu năm nay, Thanh không còn bố nữa. Vào một buổi chiều tháng 7 năm ngoái, cơn bạo bệnh đã cướp đi người đàn ông đáng kính của cuộc đời hậu vệ đang khoác áo HAGL. Giã biệt cõi đời, ông Vũ Văn Hộ có lẽ đã mãn nguyện nơi chín suối khi được chứng kiến con trai trưởng thành về mọi mặt.

Vũ Văn Thanh được xem là niềm tự hào của gia đình anh

Tôi vẫn còn nhớ như in, lúc sinh thời, trong mọi câu chuyện, ông Hộ đều lái về bóng đá, về cậu con trai của mình. Có lần tôi gọi đến hỏi ông Hộ: “Ông có bất ngờ về sự trưởng thành của Thanh không?”. Ông cười hiền rồi nói: “Thanh có nghị lực vươn lên. Nó là niềm tự hào không chỉ của riêng tôi mà cả gia đình, họ tộc”.

Trong ký ức của mình, Vũ Văn Thanh chưa quên những ngày cơ cực của gia đình. Mẹ của Thanh, bà Nguyễn Thị Giàn từng đi chợ bán từng bó rau để kiếm bữa cá, bữa thịt cho cả gia đình. Trong ký ức của mình, Vũ Văn Thanh vẫn còn nhớ như in, cái ngày mẹ phải bán cả mái tóc dài mà bà đã “góp nhặt cả thanh xuân” để lấy tiền trang trải học phí cho anh.

Trong ký ức của mình, Vũ Văn Thanh chưa bao giờ quên hình ảnh, cậu bé đen nhẻm đi đá bóng nhưng cứ nằng nặc đòi về. Đấy cũng là những ngày bố mẹ thương con đứt ruột nhưng phải luân phiên tổng động viên Thanh ở lại. Ở lại với hy vọng, một ngày nào đó, Vũ Văn Thanh sẽ thành tài và thành nhân. Và hy vọng, Vũ Văn Thanh sẽ trở thành niềm tự hào của gia đình.

Trong quá khứ, gia đình của Văn Thanh đã phải góp nhặt từng đồng để có thêm tiền đóng học phí cho anh. Vì lẽ ấy, động lực của chàng trai đang khoác áo HAGL ngày càng mãnh liệt hơn

Gần 15  năm trôi qua, Vũ Văn Thanh giờ đã trở thành “người của công chúng”. Ngôi nhà khang trang ở thôn Gia Cốc, xã Tứ Cường (huyện Thanh Miện, tỉnh Hải Dương) bây giờ được xây từ những đồng tiền cóp nhặt từ bóng đá của Vũ Văn Thanh.

Hồi đầu năm ngoái, tôi có cơ hội được gặp, được nghe bà Giàn kể về con trai với giọng rất đỗi tự hào: “Thanh đi đá bóng, đi đây đi đó, không biết nổi tiếng như thế nào, chứ về nhà ngoan hiền, thương bố mẹ. Thanh giúp đỡ gia đình, không câu nệ. Thấy con khôn lớn, khiêm tốn, là người làm mẹ, tôi cảm thấy tự hào vì mình sinh ra một người con như vậy”.

Văn Thanh luôn muốn giành trọn thời gian của những ngày Tết để được sum vầy bên mẹ, bên gia đình

Những ngày Tết Tân Sửu, Vũ Văn Thanh chỉ loanh quanh ở nhà. Ở nhà vì bệnh dịch đang bùng phát nơi quê hương Hải Dương của anh. Và ở nhà, bởi anh muốn dành trọn vẹn những ngày xuân cho mẹ.

“Bố mất rồi, mẹ ở với anh chị cũng đỡ buồn. Nhưng những ngày Tết nhất thế này, tôi phải về để mẹ vui. Tôi phải về, để mẹ biết thằng Thanh đã trưởng thành, có thể thay bố làm gánh vác công việc gia đình”, Vũ Văn Thanh bày tỏ xúc cảm khi nhắc đến người mẹ đáng kính của mình.

Mùa xuân luôn mang đến con người ta những cảm xúc đặc biệt. Ở đâu đó, người người, nhà nhà đón giao thừa sung túc bên những bữa ăn sơn hào hải vị hay du xuân bên những tình nhân… Nhưng mùa xuân sẽ khó đong đầy, căng tràn nếu thiếu đi mâm cơm gia đình, thiếu bao lì xì của bố mẹ trong ngày Tết dù cháu con đã lớn…

Nghe Văn Thanh kể chuyện ngày Tết, tự dưng long tôi se lại và nhớ đến khúc hát đầy da diết ca khúc “Mùa xuân của mẹ” của nhạc sĩ Trịnh Lâm Ngân: “… Mẹ ơi! Con hứa con sẽ trở về
Dù cho! Dù cho xuân đã đi qua
Dù cho! Én từng bầy bay về ngàn
Dẫu gì rồi con cũng về!
Chỉ bên mẹ là mùa xuân thôi!!!”

Hữu Ký

Tác giả
HB
Lượn lờ trôi!!!
×
HB
Lượn lờ trôi!!!
Latest Posts
Đăng ký
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Comment here