Editor's Pick

Từ Rodriguez ngẫm Đoàn Văn Hậu: Đừng để Việt Nam có thêm một “ánh sao băng”

Bóng đá đã chứng kiến không ít ngôi sao yểu mệnh. Vicente Rodriguez là một trong số đó, với lý do vô cùng cay nghiệt: Chấn thương! Nghĩ đến cầu thủ người Tây Bân Nha, lại cảm thấy lo lắng cho Đoàn Văn Hậu của Việt Nam.

NGÀY ĐỊNH MỆNH

Ngày 17/4/2014, Brighton & Hove Albion, lúc đó còn chơi tại Championship, đăng tải một dòng trạng thái trên mạng xã hội để thông báo về việc chia tay Vicente Rodriguez, cầu thủ đã quyết định giải nghệ ở tuổi 34. Mặc dù chỉ chơi bóng tại sân Amex 2 mùa giải và mỗi mùa tham gia chưa quá 20 trận trên mọi đấu trường, Brighton vẫn vinh danh tiền vệ cánh trái người Tây Ban Nha là một trong những cầu thủ vĩ đại nhất từng khoác áo đội bóng này.

Vicente Rodriguez trong màu áo Brighton.

Dĩ nhiên, với tầm vóc một đội bóng đến tận năm 2016 mới lần đầu tiên giành vé dự Premier League, từ “vĩ đại” mang nghĩa khá hẹp. Dù vậy, nếu phát triển đúng lộ trình, sự vĩ đại của Vicente sẽ bao la hơn rất nhiều. Tất cả bi kịch bắt đầu đúng 10 năm trước thời điểm cầu thủ này tuyên bố giải nghệ: ngày 29/9/2004.

Sự nghiệp của Vicente có thể nói chia làm 2 nửa sau cái ngày định mệnh này. Trước ngày này, Vicente là tiền vệ cánh số một Tây Ban Nha, một ngôi sao đầy hứa hẹn của bóng đá thế giới. Sau ngày này, anh chỉ còn là bóng ma vật vờ trên sân cỏ, vạ vật và bấu víu trong màu áo Valencia. Chỉ đến khi đầu quân cho Brighton, Vicente mới thoát khỏi ám ảnh và thoải mái để chơi bóng, dĩ nhiên ở đẳng cấp thấp hơn rất nhiều so với những phẩm chất anh từng sở hữu và những màn trình diễn anh thể hiện ở giải đoạn đỉnh cao. Chút sức cùng lực kiệt của một thương phế binh ấy vẫn đủ để Vicente được xưng tụng là “vĩ đại” ở Brighton, đó là minh chứng cho thấy anh sở hữu tiềm năng to lớn tới mức nào.

TUỔI TRẺ HUY HOÀNG

Ngày mà Vicente giải nghệ tại Brighton, mấy ai còn nhớ anh có một thời trẻ huy hoàng trong màu áo Valencia tại La Liga.

Tài năng của Vicente được chú ý từ khi còn là một đứa trẻ. Tại học viện của CLB Levante, anh được ví như “viên ngọc quý trên vương miện”. HLV Vicente Tarin phát hiện ra tài năng này từ một con hẻm ở thị trấn vùng cao nằm sâu trong xứ Castellon. Vicente được trân quý tới mức HLV Pep Balaguer, người dẫn dắt đội trẻ Levante miêu tả: “Thằng bé chỉ nghĩ đến màn trình diễn chói sáng cá nhân. Trong mắt nó, tôi như một kẻ phản diện”. Tuy nhiên, chính sự rèn dũa của Balaguer, Vicente trưởng thành vượt bậc. Năm 1997, ở tuổi 16, Vicente được đôn lên đội một. Đến mùa 1999/2000, tiền vệ cánh trái này bùng nổ với 7 bàn thắng sau 36 lần ra sân tại giải Hạng hai Tây Ban Nha, qua đó nhận được sự quan tâm của nhiều đội bóng lớn.

Valencia là đội bóng đã giành chiến thắng, khi chi ra 4,2 triệu euro cho Levante trong kỳ chuyển nhượng Hè năm đó, một con số khổng lồ lúc bấy giờ, đặc biệt cho một thanh niên chưa đầy 20 tuổi. Một chi tiết khác cho thấy tiềm năng to lớn của Vicente, đó là việc từ chối đề nghị từ chính HLV Arsene Wenger, người đã biến Arsenal trở thành thế lực tại Premier League nhờ biệt tài nhìn người, qua đó đưa những cầu thủ trẻ bị xem thường như Robert Pires, Patrick Vieira hay Thierry Henry lên đỉnh cao danh vọng.

Thực tế vào mùa Hè năm 2000 ấy, Vicente đã có mặt ở London để nói chuyện với Wenger. Vị chiến lược gia người Pháp hứa hẹn sẽ giúp anh giành những danh hiệu và trở thành tiền vệ cánh trái số một của Pháo thủ, thay cho Marc Overmars. Ngoài ra, Real Madrid cũng tham gia cuộc đua giành chữ ký của Vicente.

Không đầu quân cho Arsenal hay Real Madrid nhưng tài năng của Vicente cũng sớm được khẳng định tại Mestalla, nơi trải qua giai đoạn phồn thịnh nhất lịch sử với 2 lần vào chung kết Champions League liên tiếp. Đỉnh cao của Vicente là mùa 2003/04, khi tiền vệ cánh trái này được bình chọn là Cầu thủ xuất sắc nhất Tây Ban Nha nhờ dẫn dắt Valencia đến cú đúp danh hiệu La Liga và UEFA Cup, với 13 bàn thắng và 10 pha kiến tạo.

Đó là lần duy nhất trong thế kỷ này, Bầy dơi chạm đến đỉnh cao nhất của bóng đá Tây Ban Nha. Và cũng cần nhấn mạnh thêm, Vicente và Valencia đăng quang sau khi đánh bại Real Madrid với dàn Galacticos lẫy lừng và một Barcelona đang manh nha hồi sinh cùng Ronaldinho. Vicente là ngôi sao sáng nhất của Valencia, đồng nghĩa anh sánh vai với những Zidane, Raul, Ronaldo, Ronaldinho hay Figo trên thảm cỏ xứ sở đấu bò, thậm chí còn có phần lấn lướt vì đã dẫn dắt Bầy dơi đến chức vô địch.

Vicente đáng lẽ đã có thể tiếp tục đua tranh để trở nên vĩ đại như những Zidane, Figo, Raul..

Để hình dung về lối chơi của Vicente, có thể lấy Ryan Giggs làm mẫu so sánh. Đó là mẫu tiền vệ cánh sở hữu tốc độ kinh hoàng, kỹ thuật điêu luyện và cái kèo trái cực dẻo. Thế nên, những pha rê dắt của Vicente một thời là nỗi ám ảnh của mọi hàng phòng ngự ở La Liga. Không những vậy, kỹ năng tạt bóng và dứt điểm của tiền vệ cánh trái này cũng thực sự tuyệt hảo.

Ở giai đoạn manh nha chuyển dịch từ sơ đồ 4-4-2 sang 4-3-3 ấy, Vicente dường như là hiện thân của sự chuyển giao. Anh là số 11 đúng nghĩa, mặc dù thường mang áo số 14, với những pha đi bóng tốc độ hoặc rê dắt lắt léo bên hành lang trái rồi thực hiện những quả tạt như đặt vào vòng cấm cho các trung phong thực thi khả năng không chiến.

Tuy nhiên, Vicente không đơn thuần là cầu thủ bám biên. Tiền vệ cánh trái này được đánh giá cao bởi sự bùng nổ trong các tình huống đột phá táo bạo vào vòng cấm và dứt điểm, với những cú sút căng như kẻ chỉ. Rafa Benitez, HLV đã dẫn dắt Valencia đến cú đúp danh hiệu mùa 2003/04 tán tụng: “Cậu ấy có những cú sút mang chất lượng của các trung phong”. Claudio Ranieri, kế nhiệm của Benitez tại Valencia thì đánh giá tổng quát hơn: “Một số cầu thủ bóng đá giỏi hơn những cầu thủ khác và Vicente là một trong số đó. Rõ ràng cậu ấy là một trong những cầu thủ xuất sắc nhất”.

Và với tiềm năng và phong cách của Vicente, ngôi sao của Valencia cũng đã nằm trong tầm ngắm của Sir Alex Ferguson để quy hoạch dần thay thế Ryan Giggs trong kỳ chuyển nhượng Hè 2004, thời điểm huyền thoại của Man United đã bước qua tuổi 31, độ tuổi chớm bước sang bên kia sườn dốc sự nghiệp và khó lòng đảm bảo sự ổn định nơi hành lang trái. Nhưng, thật trớ trêu, thực tế cả hai giải nghệ cùng một thời điểm, cho dù Vicente kém Giggs tới tận 8 tuổi. Mọi nguyên do như đã đề cập: Chấn thương.

BI KỊCH CHẤN THƯƠNG

Bước ngoặt trong sự nghiệp của Vicente là chấn thương mắt cá chân gặp phải trong trận thua Werder Bremen 1-2 tại vòng bảng Champions League vào ngày 29/9/2004. Vinh quang, danh vọng, niềm vui, kiêu hãnh và bàn thắng nhường chỗ cho nỗi đau, sự thất vọng cùng cực bởi đủ các thể loại chấn thương, không tái phát, “biến tướng” thì chấn thương mới, tới mức tờ El Pais từng giật tít: “Lần chấn thương thứ N cho Vicente”.

Chấn thương mắt cá trong trận Valencia vs Werder Bremen là khởi nguồn cho việc sự nghiệp của Vicente đi xuống.

Chi tiết hơn, đầu tiên Vicente gặp chấn thương mắt cá chân. Sau đó là tổn thương cơ tứ đầu. Rồi tới rách cơ đùi. Vân vân và vân vân. Thế nên, thời gian Vicente tập hồi phục trong phòng gym dài gấp bội thời gian anh thi đấu trên sân. Trong 7 mùa giải cuối ở Valencia, chưa bao giờ Vicente vượt được mốc 30 trận tại La Liga, bao gồm 5 mùa chơi dưới 20 trận.  Riêng 3 mùa sau chấn thương tại Bremen, Vicente bỏ lỡ tổng cộng 70 trận của Valencia và chỉ ra sân 49 trận.

Vấn đề càng nghiêm trọng hơn bởi việc liên tục dính chấn thương khiến Vicente không chỉ suy kiệt thể lực mà cả trí lực. Tiền vệ người Tây Ban Nha dần trở nên hoang mang, mất niềm tin và thậm chí sụp đổ. Dù chưa đến 30 trong những năm tháng khoác áo Valencia nhưng Vicente trông có vẻ già nua và mệt mỏi. Đỉnh điểm cho sự khủng hoảng tinh thần là vào năm 2007, Vicente xuất hiện trên mặt báo và công khai chỉ trích các bác sỹ của Valencia.

“Tôi đã quá suy sụp”, anh chia sẻ. “Tôi mất hết niềm tin vào y bác sỹ. Tôi tin tưởng họ suốt 2 năm qua, nhưng tình hình không hề được cải thiện. Chấn thương của tôi không bình phục, thậm chí còn nặng hơn, hoặc bị chấn thương khác. Cứ sau mỗi chấn thương, họ lại lôi tôi đi tiêm. Mũi tiêm đau không chịu nổi và tôi bất động mất một tuần. Không những thế, bác sỹ còn nói với tôi là chấn thương của tôi không có thật, vấn đề hoàn toàn nằm ở tâm lý. Thật khủng khiếp. Tôi không thể chịu được nữa! Tôi không muốn nói xấu ai nhưng tôi là người chịu thiệt nhiều nhất. Tôi không thể chơi bóng, không thể sát cánh cùng đồng đội. Nhiều khi tôi chỉ ước được vào sân 20 phút mỗi trận”.

Một cầu thủ với ước mơ thi đấu 20 phút mỗi trận mới thấy bi kịch của Vicente khủng khiếp như thế nào, đặc biệt là một tài năng từng được đánh giá rất cao. Sau giai đoạn sống mòn ở Valencia, Vicente mới đầu quân cho Brighton và tìm lại chút hứng khởi chơi bóng và sự an yên trong tâm hồn. Tuy trải qua gần 7 năm bị bào mòn bởi chấn thương chưa kể ảnh hưởng của tuổi tác, tiền vệ cánh trái tài hoa nhưng bạc phận này vẫn kéo được Brighton tới tận play-off giành vé lên hạng Premier League, chiến tích đã là lịch sử của đội bóng này lúc bấy giờ.

Chỉ chừng đó thôi, cũng đủ để người hâm mộ tiếc nuối về một ánh sao băng từng vụt qua chói lòa bên hành lang trái Valencia. Thế nên suy cho cùng, tài năng thôi cũng chưa đủ để tạo dựng một sự nghiệp thành công. Đôi khi, yếu tố tiên quyết lại nằm ở khía cạnh nằm ngoài tầm kiểm soát, chẳng hạn như trường hợp Vicente là chất lượng đội ngũ y bác sỹ của đội bóng. Một phác đồ điều trị khoa học và hiệu quả có lẽ mọi chuyện đã khác.

Tác giả
“A second miracle is happening in the case of Elian, … It seems that God is guiding us.” – Raul
×
“A second miracle is happening in the case of Elian, … It seems that God is guiding us.” – Raul
Latest Posts
Đăng ký
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Comment here