Sau Ronaldo, đến Messi trải lòng trước World Cup

Đặng Xá
Bình luận: 0Lượt xem: 22,709

Đặng Xá

Administrator
Nhân viên
Sau khi Ronaldo tạo nên địa chấn trong thế giới bóng đá với buổi phỏng vấn gai góc với Piers Morgan, đến lượt Messi "lên sóng" trải lòng về Pep, Barca và World Cup.

messi.jpg

Tuổi thơ


Bố mẹ tôi mong có đứa con gái. Bố còn tin rằng tôi sẽ là con gái. Họ chọn sẵn tên và chuẩn bị mọi thứ.

Tôi luôn thừa nhận khi 4-5 tuổi, tôi đã chơi bóng chẳng khác gì khi xuất hiện tại La Liga. Tôi chỉ củng cố và phát triển món quà ông trời ban cho. Tôi nỗ lực để xuất sắc hơn mỗi ngày. Nhưng những gì tôi có được là thiên phú, không phải hoài nghi về việc này.

Về mặt cá nhân và sự nghiệp, đến Barca là sự thay đổi lớn. Khi ở Argentina, trong các buổi tập trái bóng không phải quan trọng. Nhưng khi đến Barca, mọi thứ đều xoay quanh trái bóng.

Tôi lớn lên cùng trái bóng từ khi bắt đầu có ý thức. Tôi thường chơi bóng với các anh chị em trong nhà, những người lớn tuổi hơn tôi. Khi chơi bóng trong xóm, tôi rất muốn tham gia nhưng các anh của tôi không cho phép. Tôi rất bực tức và mất thời gian dài để chấp nhận chuyện này. Tôi đã trải qua tuổi thơ trên những con phố. Ngày nay chuyện đó thật khó xảy ra. Đó là thời điểm trái bóng có thể lăn ở bất cứ nơi nào.

Chúng tôi từng thi đấu cho đội bóng trong xóm. Tôi với các anh em của mình chơi trong các nhóm tuổi khác nhau. Bà thường là người đưa chúng tôi đi tập. Một ngày nọ, có một anh lớn không hiểu sao vắng mặt, thế là bà mới đề nghị HLV cho tôi vào đội. Mọi chuyện bắt đầu từ đó.

Tôi là đứa lười học. Tôi học không vào. Nhưng chắc chắn tôi là đứa trẻ ngoan. Bố mẹ phạt tôi bằng cách không cho tôi chơi bóng. Vì vậy tôi phải cố học giỏi.

Năm 7 hay 8 tuổi gì đó, tôi lần đầu tiên được tới sân xem một trận đấu của Newell. Từ 8 tới 12 tuổi, tôi chơi bóng cho các đội trẻ của đội. Việc điều trị (chứng thiếu hormone tăng trưởng) bắt đầu từ năm tôi 11 tuổi. Chi phí điều trị rất tốn kém và bố tôi làm tất cả những gì có thể để xoay xở. Mọi thứ rất khó khăn.

Tôi tham gia buổi tuyển quân của River Plate và họ bảo tôi ở lại. Họ cũng nói rằng họ sẵn sàng trang trải phí điều trị cho tôi, với điều kiện tôi phải nói Newell cho tôi ra đi tự do. Tôi thậm chí còn không thử làm điều đó, vì tôi biết đó là điều không thể.

Đầu quân cho Barca


Trong 15 ngày ở Barcelona, tôi tham gia rất nhiều bài kiểm tra. Chúng tôi có trận đấu với đội lớn tuổi hơn vào ngày cuối cùng. Đối với tôi, thật tuyệt khi đến Barca. Họ cho bạn trang phục thi đấu, giày và được thi đấu trên sân cỏ rất đẹp. Khi khởi động, họ đưa bạn một quả bóng để tự tập luyện. Tôi chưa bao giờ thấy điều này. Thật ấn tượng!

Thật khó để hòa nhập trong phòng thay đồ, nhưng mỗi khi bước ra sân, tôi cảm thấy ổn. Tôi cũng nhớ việc được chơi bóng trên đường phố như ở Argentina.

Thời nay, việc một đứa trẻ 10 hay 11 tuổi chạy đi chơi trên đường phố thật mạo hiểm. Sự phiêu lưu kèm theo đó. Hơn nữa bây giờ còn có những thứ cám dỗ khác như PlayStation, iPad, v.v.

Tôi nghĩ bóng đá đã thay đổi rất nhiều. Ngày càng khó để tìm ra cầu thủ dị biệt, một người không giống bất cứ ai. Đó là bởi từ khi bạn còn là cậu nhóc, bạn phải chơi bóng theo những phương pháp nhất định theo yêu cầu. Bóng đá ngày càng nặng tính chiến thuật. Có thể thấy rằng ngày nay bất kỳ đội bóng nào cũng có thể gây khó khăn cho đối phương, cho dù thiếu những cầu thủ xuất sắc, chỉ bằng cách thi đấu có tổ chức và chiến thuật.

Tôi trải qua 1 năm khó khăn. Khoảng 6 tháng không thể ra sân và lại dính chấn thương. Anh trai tôi trở lại Argentina… em gái mới 6 hoặc 7 tuổi và khó thích nghi. Gia đình ly tán và thật khó khăn. Bố hỏi tôi muốn trở lại Argentina không nhưng tôi vượt qua thử thách lớn nhất. Tôi quen với cuộc sống ở Barcelona. Một giai đoạn thật phức tạp. Tôi cảm thấy đấy là lỗi của tôi khiến gia đình ly tán, nhưng tôi chỉ nghĩ đến việc chơi bóng.

Đột phá lên đội một


Năm tôi 14 tuổi, mọi chuyện dần ổn. Chỉ trong vài năm tôi đã vượt qua các cấp đội trẻ. Chỉ trong 2 năm, tôi được tập luyện với đội một, đội B – mọi thứ diễn ra quá nhanh. Tôi rất chỉn chu. Tôi thích sắp xếp mọi thứ ngăn nắp và tôi thấy khó chịu khi có điều gì đó diễn ra không đúng kế hoạch.

Trước trận đấu ở Cúp Gamper, tôi đã được HLV Rijkaard đưa đi tập huấn tiền mùa giải ở Trung Quốc và Nhật Bản. Thời điểm ấy không còn chỗ cho cầu thủ nước ngoài trong đội, vì chúng tôi đã có Marquez, Ronaldinho và Eto'o. Nhưng với cúp Gamper và trận đấu với Juventus, mọi thứ đã thay đổi. Đầu tiên là cách đội bóng nhìn nhận về tôi.

Ronaldinho, Deco, Motta, Sylvinho, Xavi, Puyol... ngay từ đầu mọi người đã khiến tôi cảm giác như ở nhà. Cách họ đối xử với tôi thật tuyệt vời. Thật không dễ dàng để bước vào phòng thay đồ như thế và họ đã biến điều đó thành bình thường đối với tôi.

Tôi nói với bố tôi rằng tôi phải làm gì đó để đảm bảo rằng mọi người ở Argentina biết tôi ở đây. Tôi đã có hai trận giao hữu với đội trẻ (Argentina) và mọi người biết đến tôi. Sau đó tôi tham dự U20 World Cup và vô địch.

Áp lực tại đội tuyển Argentina

Tôi luôn cảm nhận được sự quan tâm của mọi người nhưng luôn có một bộ phận người Argentina hoài nghi và chỉ trích tôi. Họ ý kiến về mọi thứ tôi làm. Vào năm 2011 tại Copa America, chúng tôi khỏi đầu rất tệ. Chúng tôi bị loại khi chơi trận hay nhất từ đầu giải. Trong 2 trận mở màn, chúng tôi chơi cực tệ. Giống như World Cup 2010 vậy. Năm 2006 tôi không có nhiều cơ hội tại Đức nhưng vẫn bị chỉ trích. Năm 2007, chúng tôi thua trận chung kết Copa America và từ đó mọi chuyện trở nên nghiêm trọng hơn.

Pep Guardiola​


Thời gian của Guardiola tại Barca thật phi thường. Ông ấy đã tìm ra một thế hệ độc nhất vô nhị. Thật ấn tượng. Dù ở bất cứ đâu, chúng tôi biết chúng tôi sẽ giành chiến thắng trước bất cứ đối thủ nào theo cách chúng tôi muốn. Chúng tôi cũng có những trận thua cay đắng nhưng toàn đội luôn rất tự tin suốt thời gian chuẩn bị. Tôi hối tiếc vì không tận hưởng quãng thời gian đó nhiều hơn. Tôi chìm đắm ngày này sang ngày khác và không nhận ra. Guardiola đã chuẩn bị cho các trận đấu như thế nào, nghiên cứu cách chơi đối thủ ra sao, tất cả mọi thứ.

Chúng tôi đạt được mọi thứ một cách dễ dàng và tự nhiên đến mức chúng tôi cũng chẳng nhận ra mình đang làm gì. Chỉ khi thời gian trôi đi, bạn mới nhận ra đó là thứ gì thật độc đáo. Guardiola đã gây ra nhiều tổn hại cho bóng đá vì ông ấy làm cho mọi thứ trông quá đơn giản và dễ dàng nên mọi người đều muốn bắt chước. Ông ấy là HLV giỏi nhất, không nghi ngờ gì nữa, ông ấy có phẩn chất gì đó thật đặc biệt. Cách ông ấy nhìn nhận trận đấu, chuẩn bị trận đấu và truyền đạt cho bạn.

Một ngày nọ, khoảng 7 giờ chiều, Guardiola gọi cho tôi từ sân tập. Lúc ấy tôi đã ở nhà. Tôi đến và ông ấy nói với tôi rằng tôi sẽ chơi như một số 9 ảo trong trận đấu với Real Madrid. Chúng tôi sẽ thực hiện việc x, y, z. Một trong những bàn thắng đầu tiên, pha làm bàn của Henry, đến theo cách chính xác như ông dự đoán. Tôi luôn thích cầm bóng và có Xavi, Iniesta và Busquets bên cạnh. Mọi thứ trở nên dễ dàng hơn nhiều. Guardiola thực sự phi phàm.

Cuộc sống riêng tư


Trở thành Messi cũng có mặt xấu. Tôi thích làm mọi việc mà không ai để ý. Tôi không muốn có cảm giác luôn bị mọi người nhìn vào. Bây giờ tôi quen rồi. Khi ở nhà và những đứa trẻ, đó luôn là lối thoát của tôi. Tôi quen vợ từ khi 7 hoặc 8 tuổi. Khi tôi đến Barcelona và không có điều kiện liên lạc, chúng tôi trò chuyện mỗi tuần một lần và vội vã vì chi phí rất đắt. Chúng tôi duy trì mối quan hệ đó suốt từ những năm tháng đầu đời.

Tôi nhận lời khuyên từ gia đình và vợ. Họ nói với tôi khi cảm thấy cần. Khi tôi ở cùng bạn bè hoặc gia đình, tôi không phải Messi, tôi chỉ là một người bình thường. Trở về nhà với vợ con và về quê thăm gia đình là những điều tuyệt vời nhất đối với tôi.

Tôi học được cách tận hưởng mọi thứ theo một cách khác. Vì tuổi tác của tôi bắt đẩu cảm nhận đồng hồ đếm ngược. Bây giờ tôi tận hưởng nhiều hơn, từ thời gian hàng ngày đến việc tập trung cùng đội tuyển quốc gia. Chúng tôi có một nhóm tuyệt vời từ Copa America ở Brazil. Chức vô địch khiến mọi thứ dễ dàng hơn, tự nhiên hơn rất nhiều. Tôi nghĩ bây giờ mọi người không còn xem trọng mọi việc chỉ dựa trên thắng thua nữa. Và đó là điều quan trọng.

Lionel Scaloni, HLV ĐT Argentina


Scaloni có cá tính đặc biệt. Ông ấy là HLV giỏi. Điều tuyệt vời nhất về ông ấy là ông ấy rất giỏi giao tiếp và quản lý tập thể. Ông ấy đặt niềm tin vào những cầu thủ ông ấy thấy phù hợp nhất với đội bóng. Ông ấy có niềm tin vào những ý tưởng của bản thân và không xao nhãng vào những gì người khác bình luận. Cách ứng xử của ông ấy với các cầu thủ tạo nên tập thể đội tuyển Argentina như ngày hôm nay.

Mục tiêu tại World Cup 2022


Đối thủ nào cũng khó khăn, không quan trọng là đội nào. Chúng tôi cũng không có nhiều trận đấu với các đội châu Âu. Tôi nghĩ rằng chúng tôi đến vòng chung kết ở điểm rơi phong độ nhưng không được chủ quan, khinh địch và nghĩ rằng mình là ứng cử viên vô địch. Bạn cần thực tế và đi từng trận một. Tôi nghĩ Pháp, ngay cả khi có nhiều cầu thủ chấn thương vẫn là đội bóng giàu tiềm lực. Họ có nhiều cầu thủ tài năng và một HLV đã gắn bó trong thời gian dài. Họ còn là ĐKVĐ World Cup. Brazil cũng sở hữu đội hình gồm nhiều cầu thủ chất lượng và lợi hại. Họ có nhiều tiền đạo giỏi, họ có Neymar.

Tôi nghĩ chúng tôi cũng có tập thể chất lượng, những cầu thủ giỏi. Chấn thương của Gio (Lo Celso) là điều không may. Chúng tôi sẽ chiến đấu. Chúng tôi sẽ tiến lên với tinh thần như vây!

 

Bạn hãy đăng nhập hoặc đăng ký để phản hồi tại đây nhé.

Bên trên