Editor's Pick

Đau đớn, nghèo đói và vinh quang: Hành trình phi thường đi tìm họa may của Firmino

(Cầu thủ) – Cuộc đời là những chuyến đi tìm họa may. Nhiều phép thử sai, vận may không đến. Có phép thử đúng, vận may mỉm cười. Có phép thử còn trên cả đúng với rất nhiều vận may. Và hơn thế, có phép thử như trúng số độc đắc, chẳng hạn hành trình từ Brazil sang châu Âu của Roberto Firmino, ngôi sao bóng đá đang tung hoành trong màu áo Liverpool.

Năm 2007, ở tuổi 16, Firmino bắt đầu hành trình tìm họa may cho sự nghiệp bóng đá bằng cách vượt qua 2.000 dặm đường từ chánh quán Maceio, thành phố hang ổ tội phạm cực đông Brazil đến Santa Catarina. Đi cùng anh là một bác sỹ nha khoa, có tên Marcellus Portella. 

Portella làm việc trong đội ngũ y tế của CRB, đội bóng thuộc giải hạng hai Brazil. Vô tình chứng kiến Firmino chơi bóng ở đội trẻ, Portella choáng ngợp thật sự và lập tức đề nghị gia đình cậu để ông làm người đại diện. “Với sự hỗ trợ của tôi, một ngày nào đó thằng nhóc có thể kiếm đủ tiền để cả nhà rời khỏi khu ổ chuột”, vị nha sĩ thuyết phục bố mẹ tài năng trẻ ông vừa phát hiện.

Portella bắt đầu kết nối để tạo ra sức hút cho Firmino. Thông qua HLV đội trẻ CRB, Toninho Almeida, ông gặp gỡ Luciano ‘Bilu’ Lopes, một cầu thủ dày dạn kinh nghiệm xuất thân từ CRB và lúc bấy giờ khoác áo Atletico Mineiro. Bilu giúp người đại diện của Firmino lên kế hoạch thử việc tại Sao Paulo, nhưng mọi thứ diễn ra không suôn sẻ, và một buổi thử việc khác được tổ chức ở Figueirense.

Như Giám đốc thể thao Figueirense, Erasmo Damiani nhớ lại: “Phần còn lại do Firmino quyết định. Cậu ta ghi 2 bàn từ những pha tung người móc bóng trong 30 phút buổi tập đầu tiên vào buổi sáng. Ngay sau đó, Hemerson Maria, HLV đội U17 tức tốc đến phòng thúc giục tôi giữ chân cậu ấy. Kịch bản tương tự lặp lại vào buổi chiều với HLV đội U20, Rogerio Micale. “Nếu Hemerson không nhận cậu ta, tôi sẽ nhận”, ông ta nói như hét vào mặt tôi. Tất cả là vì tài nghệ của Firmino”.

Firmino được ký hợp đồng vào thời điểm Figueirense bước vào khâu cuối cùng giai đoạn tiền mùa giải 2008. Từ tháng Giêng đến tháng Năm, CLB sẽ tham dự Campeonato Catarinense, giải đấu khu vực ở bang Santa Catarina. Tiếp theo là Serie A, giải VĐQG Brazil.

Đó là khoảng thời gian Lutz Pfannenstiel đặt chân đến Brazil, như một trong những chặng cuối cùng trong hành trình sự nghiệp du mục của mình. Bóng đá đã đưa thủ thành người Đức du ngoạn khắp thế giới, từ New Zealand đến Na Uy, từ Nam Phi đến Singapore, và anh ấy đã sẵn sàng trở lại để tiếp tục hành trình sau 6 tháng ngủ Đông ở Canada.

“Tôi đang ở Vancouver khi người đại diện của tôi gọi điện và hỏi liệu tôi có muốn đến Nam Mỹ chơi bóng hay không”, Pfannenstiel chia sẻ với tạp chí Four Four Two. “Vào thời điểm đó, tôi đã thi đấu chuyên nghiệp ở 5 Liên đoàn bóng đá trực thuộc FIFA, và anh ta nói với tôi rằng sẽ là một thành tích đáng kinh ngạc nếu tôi chơi bóng đủ cả 6 liên đoàn. Chơi bóng ở Brazil cũng là giấc mơ của tôi, vì vậy vài tuần sau, tôi ký hợp đồng với Atletico Ibirama ở Santa Catarina. Firmino lúc đó thuộc biên chế đội trẻ Figueirense, đội bóng cùng tham dự một giải đấu với chúng tôi”.

Pfannenstiel chưa từng chạm mặt chàng trai trẻ Firmino, mặc dù lịch trình thuận tiện đảm bảo anh có thể theo dõi tài năng trẻ này thi đấu. Ngoài tài năng để thu hút sự chú ý, đôi khi cũng cần chút duyên.

“Các đội trẻ thường thi đấu vào cuối tuần giống đội một”, cựu thủ thành này nhớ lại, “vì vậy tôi đã may mắn được chứng kiến chàng trai trẻ Roberto thi đấu một vài lần. Tuy nhiên, giải đấu đó không giống như những gì bạn vẫn tưởng tượng về bóng đá Brazil đâu. Nó nằm sâu về phía nam, không xa Argentina; một môi trường chật vật và khốn khó. Quên môn bóng đá Brazil lấy cảm hứng từ samba đi – ở đấy chỉ có bóng dài và các cầu thủ lao vào vật nhau”.

Theo thời gian, những cuộc chạm trán đầy cam go ấy đã giúp Firmino thêm phần dẻo dai. Tuy nhiên, ngoài sân cỏ, cậu vẫn là một nhân vật trầm lặng.

“Nếu bạn đến gặp cậu ta và nói rằng cậu không được nhận lương tháng, cậu ta vẫn chỉ nhìn bạn và mỉm cười”, Damiani khúc khích nhớ. “Thật không thể tin được. Cậu ấy nhút nhát đến độ mọi người hỏi tôi rằng liệu cậu ấy có phải bị câm không”.

Nhưng bất chấp bản tính nhút nhát, màn thể hiện thần sầu trên sân khấu khiến Firmino được chú ý.

“Arsenal đã đưa cậu ấy vào tầm ngắm và cân nhắc đưa ra đề nghị”, Damiani tiết lộ. “Họ đã chọn và chờ. PSV cũng muốn có cậu ấy: họ hứa sẽ liên lạc với một đề nghị chính thức, nhưng mất quá nhiều thời gian”.

Vào mùa Hè 2009, chính Marseille mới là đội tỏ ra quan tâm Firmino thực sự khi đưa ra lời mời thử việc cùng tấm vé khứ hồi đến Paris. Một cơ hội có thể thay đôi cuộc đời vẫy gọi Firmino ở tuổi 17. Tuy nhiên, giấc mơ nhanh chóng biến thành ác mộng.

Chuyến bay ra nước ngoài đầu tiên của Firmino bao gồm chặng trung chuyển ở sân bay Barajas, Madrid. Nơi này được xem là cửa ngõ giữa châu Âu và Nam Mỹ nên các thủ tục nhập cảnh được kiểm soát nghiêm ngặt. Sau khi xuống thủ đô Tây Ban Nha, Firmino bị xem xét kỹ lưỡng hồ sơ trước khi thẩm vấn bởi sỹ quan sân bay. Anh được đưa đến một căn phòng chứa đầy du khách hoang mang khác và họ đều được thông báo là cuộc hành trình của họ sẽ không còn xa nữa. Firmino được đưa trả về Brazil ở chuyến tiếp theo.

“Chuyến đi đến Marseille là hành trình đau thương vô cùng tận với cậu ấy”, Damiani lý giải. “Tại Madrid, người ta đòi hỏi cậu ấy cung cấp mọi loại hồ sơ mà cậu ấy không có. Cậu ấy trở nên tuyệt vọng, cô độc và không biết lấy một từ tiếng Tây Ban Nha. Cậu ấy gọi điện cho bố mẹ từ sân bay trong nước mắt”.

“Tôi đã nói chuyện với sỹ quan an ninh tại Madrid và gửi cho ông ta một bản fax chỉ rõ chính xác thời gian cậu ấy sẽ tập luyện tại Marseille, nhưng đang có xung đột ngoại giao hữu Tây Ban Nha và Brazil vào thời điểm đó, vì vậy đơn giản là họ trục xuất cậu ấy”.

Tệ hơn nữa, bất cứ ai trải qua hành trình địa ngục đó đều bị đóng dấu vào hộ chiếu và cấm nhập cảnh vào Tây Ban Nha trong 10 năm. May thay, Marseille vẫn quyết tâm để mắt đến Firmino.

“Một tháng sau, họ gửi cho lời mời khác, nhưng lần này là một tấm vé bay thẳng đến Paris”, Damiani rạng rỡ. Một lần nữa, Firmino lại xách ba-lô lên và đi đến vận hội đổi đời. Một lần nữa, anh sẽ thất vọng.

Damiani than thở: “Cậu ấy cuối cùng cũng được thử việc tại Marseille, nhung rốt cuộc họ từ chối thanh toán phí giải phóng hợp đồng của cậu ấy”.

Lần thứ hai, Firmino trở về quê nhà Brazil trong nước mắt.

Vài tuần sau khi bước sang tuổi 18, Firmino được gọi lên đội một Figueirense, ở thời điểm mùa giải 2009 vừa kết thúc. Hạng Hai Brazil – Figueirense bị xuống hạng – một môi trường dễ thở hơn để Firmino phô diễn tài năng. Năm 2010, mùa giải đầu tiên chơi bóng chuyên nghiệp, Firmino ghi 8 bàn và đội bóng giành quyền thăng hạng trở lại Serie A.

“Sau khi Firmino được đôn lên đội một, cậu ấy không mất quá nhiều thời gian để tạo dựng tên tuổi”, Damiani nói. “Cậu ấy được mệnh danh là ngôi sao đột phá của Serie B”.

Từ mùa giải này, Firmino lần đầu tiên được Ernst Tanner, Giám đốc thể thao Hoffenheim chú ý. Nhưng người săn tìm tài năng sẽ cần một số dữ kiện thuyết phục.

“Lần đầu tiên tôi nghe đến tên Roberto là khi một tuyển trạch viên tại Brazil giới thiệu cậu ấy cho chúng tôi”, Tanner nhớ lại. “Ông ta đưa băng ghi hình cho chúng tôi xem và đánh giá rất cao về cậu ấy”.

“Nhưng tại Hoffenheim lúc đó hình ảnh các cầu thủ Brazil không tốt cho lắm. Chúng tôi đã thành công với Carlos Eduardo và Luiz Gustavo, nhưng một vài cầu thủ Brazil trước đây chúng tôi được giới thiệu đã thất bại”.

Vào thời điểm ấy, gã du mục Pfannenstiel đã sẵn sàng đảm nhận vai trò tuyển trạch viên dưới thời Tanner ở Hoffenheim. Trước khi chính thức bắt đầu công việc, đội bóng đã gọi để hỏi ông liệu đã bao giờ gặp Firmino ở Brazil hay chưa.

“Tôi trả lời rằng tôi đã gặp cậu ấy và cậu ấy là một tài năng lớn, nhưng cậu ấy cần cải thiện thể chất nếu muốn phát triển sự nghiệp tại Đức”, Pfannenstiel tiếp tục. “Đó là thời điểm Ernst quyết đích đích thân đến gặp cậu ấy”.

Và vì vậy, vào mùa thu 2010, Tanner bay đến Brazil để theo dõi Firmino. Nhưng đó là thời điểm tồi tệ nhất để thực hiện một chuyến vi hành, lịch thi đấu của giải đấu đã bị xáo trộn bởi World Cup tại Nam Phi. Các trận đấu lẽ ra tổ chức vào tháng 6 và tháng 7 bị hoãn lại, sau đó các đội bóng buộc phải thi đấu cuốn chiếu cho kịp lịch trình, dù khoảng cách di chuyển rất xa.

“Tôi đã theo Figueirense hành quân đến Goiania, khoảng 750 dặm (1.200km) về phía bắt của Florianopolis, Santa Catarina”, Tanner cho biết. “Đó là một hành trình dài và vất vả đến giữa hư không. Họ thua 3-1 và Firmino vào sân trong 27 phút cuối cùng. Tôi thậm chí không chắc cậu ấy đã chạm bóng hay chưa”.

Figueirense đem sự rệu rã trở về nhà trong một trận đấu khác chỉ 3 ngày sau. Không có gì đảm bảo Firmino sẽ được ra sân, thế nên Tanner quyết định xem một buổi tập của đội bóng. Nhưng lý thuyết khác xa thực tế.

“Tôi xuất hiện và họ không cho tôi vào sân”, Tanner thở dài. “Tuy nhiên, tôi không thể đi hết con đường rồi ra về trắng tay, vì thế tôi đã hối lộ một trong số bảo vệ. Tôi nói rằng tôi là khách du lịch; một người chạy bộ chỉ muốn vào xem bên trong sân bóng. Cuối cùng, ông ta cho tôi vào”.

Nỗi thất vọng của Tanner tan biến khi cuối cùng ông cũng được chứng kiến Firmino biểu diễn.

“Cậu ấy rất nhanh, giữ thăng bằng tốt, cậu ấy có thể làm chủ trái bóng và hỗ trợ tốt việc phòng ngự”, Tanner cho biết. “Trong buổi tập đó, tôi đã chứng kiến chính xác những gì mong muốn. Tôi tin chắc chúng tôi phải ký hợp đồng với cậu ấy”.

Nhưng nếu Tanner bị ấn tượng bởi phẩm chất tiền đạo của Firmino, HLV Marcio Goiano của Figueirense dường như không như vậy.

“Firmino là cầu thủ bị quát mắng nhiều nhất đội”, Tanner vừa cười vừa nói. “Các cầu thủ khác chỉ đơn giản là đứng xung quanh cười khi HLV dành cả buổi chiều để nạt nộ cậu ấy. Có vẻ như cậu ấy không thể làm điều gì đúng ý ông ta”.

Nhiều năm sau, khi cả hai làm việc trong hệ thống của Red Bull – Tanner ở RB Salzburg và Goiano tại RB Bragantino – Tanner đã hỏi người đồng nghiệp tại sao ngày đó lại khắt khe với Firmino đến vậy.

“Ông ấy nói rằng nhiệm vụ của ông là đảm bảo Firmino phát huy hết năng lực”, Tanner toe toét kể rồi cười phá lên. “Sau đó ông ấy hỏi làm thế quái nào tôi có thể theo dõi được buổi tập kín ấy”.

Đối với Tanner, làn da đen sạm của Firmino nói lên nhiều điều về tính cách của anh và thuyết phục ông về tiềm năng to lớn của tiền đạo tuổi teen này đối với Hoffenheim.

Vị giám đốc thế thao thừa nhận: “Nhiều cầu thủ trẻ sẽ bỏ đi nếu bị đối xử như vậy. Nhưng Firmino không đoái hoài. Tôi thích điều đó”. Và đó không phải là điều duy nhất Tanner ngưỡng mộ Firmino.

“Tại một đội bóng như Hoffenheim, bạn cần một số 10 hoạt động được theo cả hai hướng”, ông lý giải. “Bạn cần một cầu thủ sở hữu phẩm chất của một tiền vệ kiến thiết, nhưng sẵn sàng đảm nhận công việc phòng ngự. Người Brazil luôn xuất sắc với trái bóng trong chân nhưng hiếm khi sẵn sàng phòng ngự. Firmini thì khác”.

Hoffenheim nhanh chóng ký hợp đồng với sao mai này, đồng ý trả 4 triệu euro phí giải phóng hợp đồng. Nhờ như vậy, chàng tiền đạo trẻ mới thực hiện được những gì cậu hằng mong ước cho gia đình.

“Một trong những yêu cầu là Firmino cần một khoản phí lót tay”, Tanner tiết lộ. “Cậu ấy muốn mua một căn nhà cho gia đình, vì nơi họ sống rất nghèo. Ở khu ổ chuột của cậu ấy nguy hiểm tới mức chúng tôi không dám ghé thăm cậu ấy tại đó”.

Bây giờ, 9 năm sau ngày đặt chân đến châu Âu, bằng tài nghệ siêu quần, Firmino đã trở thành một ngôi sao, một triệu phú bóng đá, đủ để chăm lo cho cả gia đình một cuộc sống sung túc. Tất nhiên, nụ cười hiền vẫn không đổi trên khuôn mặt tiền đạo lẫy lừng của Liverpool và ĐT Brazil.

Bài viết: Đặng Xá

Đồ họa: Châu Minh

Tác giả
HB
Lượn lờ trôi!!!
×
HB
Lượn lờ trôi!!!
Latest Posts
Đăng ký
Nhận thông báo cho
guest
0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Comment here